Tư vấn sức khỏe miễn phí

Hiển thị các bài đăng có nhãn truyenhay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyenhay. Hiển thị tất cả bài đăng

Điểm mặt vụ hôi của đêm 13/05.

0 comments

Mục đích cuộc biểu tình tự phát của đám công nhân này là gì? Đập phá và vơ vét của cải doanh nghiệp chăng? Thật xấu hổ và ngượng ngùng. Nhìn những con người ăn mặc lịch sự, ngoại hình chân tay, mắt mũi đầy đủ mà lại bị khuyết tật, đói khát về tâm hồn.

Họ lao vào vơ vét, ôm từng thùng bánh, dầu gội đầu, cả thùng hàng của doanh nghiệp với vẻ mặt tươi cười như hoa. Để rồi ngày hôm nay, nhiều doanh nghiệp phải tuyên bố phá sản, tạm ngưng hoạt động khiến hàng nghìn công nhân đang đứng trên bờ vực thật nghiệp. 

Rồi hàng nghìn gia đình công nhân đó sẽ ra sao khi không có tiền mua sữa cho con, không có lương để đóng tiền phòng trọ tháng tới. Đám công nhân kia là những con người ngu ngốc, là những con bò làm ảnh hưởng người khác, làm xấu hình ảnh quốc gia. Đặc biệt là trong giai đoạn nhạy cảm này.

Dưới đây là những hình ảnh đau lòng về người dân cũng như công nhân tại Bình Dương tràn vào các nhà máy cướp bóc, hôi của đêm ngày 13, rạng sáng ngày 14/5. Các bạn hãy điểm danh từng mặt và chửi thẳng vào mặt những tên ngu ngốc và tham lam này. 


             


Nguồn: Vnmon.com


Read more

Những thói quen để thành công của những người có chỉ số EQ cao

1 comments
Hãy là một người sáng ý cả về trí óc và cảm xúc , khi đó kiên cố bạn sẽ gặt hái được những thành công ngoài trông đợi. EQ là chỉ số sáng ý cảm xúc mà trong thời hiện đại, nó được đánh giá cao hơn của chỉ số sáng ý IQ . Những người có EQ cao là những người dễ dàng thành công hơn nhò khả năng kiểm soát xúc cảm, thích ứng với hoàn cảnh và hòa nhập, cộng tác trong mọi môi trường.
EQ có thể do bẩm sinh nhưng nếu thẳng tắp tập luyện những lề thói của những người có EQ cao, chúng ta cũng có thể nâng được chỉ số EQ của mình để từ đó gặt hái những thành công đáng kể.

1. Xem hành động, không nghe lời nói
tranh, eq, iq, tiền bạc, môi trường, thông minh, cảm xúc

Để có được cái nhìn chuẩn xác, trung thực về một cá nhân, chúng ta cần lưu tâm nhiều hơn đến hành động hơn là những lời nói. Điều này nghe tưởng rất hiển nhiên và dễ dàng thế nhưng trên thực tiễn, chúng ta sẽ luôn luôn bị “mê hoặc” với những người hoạt ngôn hơn là đợi chờ để xem kết quả rút cuộc của những lời nói đó. Tuy nhiên, khi từng lớp càng hiện đại, con người sẽ càng hiểu ra rằng lời nói là thứ ít trọng lượng nhất trong bậc thang khẳng định giá trị bản thân, thành thử là một người có EQ cao, bạn vững chắc cũng sẽ biết cách đánh giá đối phương chuẩn y những việc họ làm được hơn là những gì họ nói được.

2. Luôn đặt mình vào hoàn cảnh

tranh, eq, iq, tiền bạc, môi trường, thông minh, cảm xúc

Đừng chỉ hiểu người khác bằng cách nhìn từ bên ngoài, hãy đặt mình vào vị trí của người khác để đánh giá mọi chuyện, như thế vấn đề nào cũng sẽ được giải quyết có tình, có lý hơn. Trước khi nổi nóng hay làm to mọi chuyện, hãy dành một tí thời gian để tĩnh tâm suy xét, nếu bạn ở trong tình cảnh đó thì sẽ thế nào. Nếu một người nào đó vô tình làm gián đoạn cuộc họp quan trọng, bạn có thể sẽ tức giận, thậm chí muốn báo thù, nhưng bình tĩnh nghĩ xem biết đâu họ có vấn đề gia đình quan yếu hoặc lý do đặc biệt nào đó khác mà bạn chưa biết. Trong một mối quan hệ cũng như vậy, nếu 2 bạn đã có 1 ngày tối tệ với đủ chuyện bực mình thì chắc chắn sẽ rất dễ xảy ra tranh cãi, hãy là người hiểu chuyện và lùi một bước vào lúc này.

3. Luật ngắm tranh

tranh, eq, iq, tiền bạc, môi trường, thông minh, cảm xúc

Người ta thường nói ngắm tranh phải ngắm từ xa, khi đó bạn mới có thể thấy hết được bố cục và sự hòa hợp cả tác phẩm. Cuộc sống cũng như vậy. Nếu bạn lùi lại để nhìn mọi thứ từ xa, một cách tổng quát thì sẽ biết rõ được mục tiêu tương lai là ở đâu và những việc mình cần làm là gì. Từ đó, ngay cả trong các mối quan hệ, bạn cũng sẽ biết rằng mình phải làm sao để bức tranh của mình được hoàn thiện nhất. Hết thảy mọi cuộc đàm phán sẽ đều trở thành dễ dàng nếu bạn biết được mọi thứ sẽ hài hòa thế nào trong bức tranh tổng quát. Nên, luôn luôn có một cái nhìn xa, đó là bí quyết.

4. Loại trừ năng lượng bị động

tranh, eq, iq, tiền bạc, môi trường, thông minh, cảm xúc

Người có EQ cao không có nghĩa rằng lúc nào cũng phải tìm hướng thỏa hiệp với sờ soạng mọi người. Người có EQ cao là người biết rõ đâu là nguồn gốc của những năng lượng tốt và ở đâu nảy sinh năng lượng xấu cần phải loại trừ. Nếu trong nhóm của bạn, có một người rất hào kiệt, được việc nhưng anh ta luôn mang trong lòng sự đố kị, cạnh tranh, hạ bệ người khác thì đó chính là yếu tố bị động bạn cần loại trừ. Trong các mối quan hệ cá nhân chủ nghĩa cũng như vậy, bạn không nên ở bên cạnh người luôn mang đến cảm giác bạn là kẻ vô ích, kém cỏi hoặc làm yếu ý chí của bạn. Người có EQ cao là người rất nhạy bén trong việc lựa chọn các nguồn năng lượng ở xung quanh mình, nếu bạn biết cách loại trừ các nguồn năng lượng xấu thì chẳng có lý do gì cuộc sống của bạn lại buồn bã hay tiêu cực cả.

5. Những mối quan hệ

tranh, eq, iq, tiền bạc, môi trường, thông minh, cảm xúc

Người có EQ cao có một điểm chung là luôn biết xây dựng và giữ các mối quan hệ rất tốt. Trong xã hội đương đại, các mối quan hệ sẽ mang đến cho chúng ta những điều thậm chí còn giá trị hơn cả tiền bạc, cho nên hãy xây thật nhiều cây cầu để nối liền cảm xúc với những người mà bạn quan tâm. Một khi đã xây được những cây cầu đó, hãy hoạt động nó và thẳng băng trở lại để kiên cố rằng bạn đã không bỏ phí một mối quan hệ tốt đẹp. Hãy là một người sáng dạ với những cây cầu nối thật sự giá trị xung quanh mình.

Nguồn : Du Học  


Read more

Cha con tìm được nhau qua facebook sau 30 năm thất lạc.

0 comments
Sự kết nối kỳ diệu trên Facebook, cha con tìm được nhau sau 30 năm thất lạc, giọt nước mắt lăn dài suốt những tháng ngày đằng đẳng từng, đợi chờ trong tuyệt vọng chung cục cũng được đền đáp, sự “đoàn tụ” nhờ trang mạng tầng lớp như 1 câu chuyện cổ tích thời đương đại.

Vừa xuống sân bay đi thử AND

Chuyện cha việt con đức đoàn tụ sau 30 năm nhờ facebook - 1

2 mẹ con Michel Weiland lúc còn nhỏ.
Sau nhiều nỗ lực tìm kiếm con không thành, nhiều đêm ông Lê Đại Phong (phường Tân Sơn, TP Thanh Hóa) trằn trọc với những suy nghĩ mông lung, không biết liệu trong quỹ thời gian ít ỏi còn lại của kiếp người hữu hạn, biết có tìm được đứa con trai ông chưa 1 lần gặp mặt, giọt máu được hình thành từ tình yêu đẹp đẽ, thơ mộng với cô gái Đức. Sự day dứt, dằn vặt kéo dài suốt 30 năm qua khiến ông lúc nào cũng đau đáu nỗi niềm về đứa con bên trời Tây. Những khó khăn trong cuộc sống cơm áo đè nặng đôi vai cùng với khoảng cách xa vời vợi về địa lý…càng làm cho mong mỏi của ông ngày 1 xa vời.

Chuyện cha việt con đức đoàn tụ sau 30 năm nhờ facebook - 2

Michel Weiland hiện tại.
Bỗng tình cờ thông tin về 2 cha con được kết nối một cách nhanh chóng nhờ facebook . Gặp lại ông khi vừa mới chia tay con trai quay về bên Đức sau 15 ngày đoàn tụ , ông Phong hạnh phúc chia sẻ: "Cuối cùng tôi cũng đã được ôm Michel Weiland bằng da, bằng thịt vào lòng. Tuy không có công nuôi dưỡng nhưng trong trái tim tôi nó luôn hiện hữu. Khi được biết thông tin về con, tảng đá nặng trên người tôi như được trút bỏ. Không gì có thể lột tả hết hạnh phúc ngày cha con gặp nhau. Trước khi gặp 2 bên đã thống nhất là sẽ đi thử AND, vừa xuống sân bay buổi sáng, buổi chiều cháu nó đã yêu cầu, cả 2 bố con đi thử AND, kết quả không có gì thay đổi. Cả gia đình nhất là vợ tôi đã tạo mọi điều kiện cũng như không khí gia đình ấm cúng trong những ngày Michel Weiland qua".

Chuyện cha việt con đức đoàn tụ sau 30 năm nhờ facebook - 3

Kết quả xét nghiệm AND của 2 bố con ông Phong.
Từ ngày con trai về, anh em, bạn bè đến chúc mừng rất đông, khiến Michael rất vui khi được mọi người yêu quý. Sau khi nghỉ ngơi, ông Phong đã đưa Michael về quê nội ở huyện Yên Định thắp hương báo cáo gia tiên, gặp gỡ anh em họ hàng theo đúng phong tục của mình. Để con trai hiểu hơn về quê hương, gia đình ông đã đưa Michael đi thăm Thành nhà Hồ, suối cá Cẩm Lương, tắm biển Sầm Sơn, ra Hà Nội viếng lăng Bác, thăm Quốc tử giám, các phố cổ và đi vịnh Hạ Long…"Nó như 1 đứa trẻ, vô cùng thích thú, nó khoe trước khi qua đã sắm máy ảnh, thấy lúc nào nó cũng chụp. Cảm nhận của cu cậu về quê của bố phong cảnh rất đẹp, lịch sử hào hùng, con người thân thiện…nhưng đang còn nghèo", ông Phong tâm sự.
Mong được bố mẹ tổ chức lễ cưới theo phong tục Việt Nam
Khoe cuốn ambum ảnh từ thời bé đến khi trưởng thành do con trai để lại, ông Phong hồ hởi: 2 cha con có rất nhiều thời gian để tâm sự. Trước khi qua Việt Nam Michael đã tìm hiểu rất nhiều về phong tục, tập quán của mình. Ngay bữa cơm đầu tiên Michel đã đề nghị được ăn cơm bằng đũa như mọi người, tuy đang còn luống cuống nhưng cậu rất vui. "Sau 15 ngày ở Việt Nam, cháu nó đã cầm đũa ăn cơm thạo. Việc giao tiếp giữa 2 cha con bình thường vì vốn tiếng Đức thời gian tôi bên đó vẫn còn nguyên, ngoài tiếng Đức cháu còn giao tiếp bằng tiếng Anh, rất may 3 cô con gái của tôi đều thạo tiếng Anh nên rất thuận lợi", ông Phong kể.

Chuyện cha việt con đức đoàn tụ sau 30 năm nhờ facebook - 4

Ông Phong hạnh phúc sau khi tìm được con trai.
Trước khi về Đức, Michael hứa tết âm lịch sẽ qua Việt Nam ăn tết cùng gia đình và sẽ học thêm tiếng Việt để nói chuyện với mẹ, anh em, họ hàng. "Trước khi qua Việt Nam cháu nó cũng rất băn khoăn không biết có ảnh hưởng gì tới cuộc sống hiện tại của bố không. Sau khi biết được thông tin vợ tôi rất tích cực trong việc tìm con, nó cũng yên tâm. Nó mong muốn “sự suất hiện của con không làm ảnh hưởng tới hạnh phúc của bố, cũng như của mẹ ở bên Đức”, ông Phong kể.
Hiện tại chàng trai mang hai dòng máu Việt - Đức đang làm ở sân bay Berlin. "Cháu nó tâm sự “quyết tâm tìm bằng được bố để biết rõ nguồn gốc của mình. Những tháng ngày khó khăn nhất của con đã qua, giờ đây khi biết rõ về nguồn gốc, con sẽ kể cho bạn bè, người thân rõ về bố là người như thế nào. Cháu nó cũng muốn đưa em qua bên đó cho có anh có em…”, ông Phong kể lộ rõ vẻ xúc động.

Chuyện cha việt con đức đoàn tụ sau 30 năm nhờ facebook - 5

Michel Weiland nhờ ông Phong tìm bố cho bạn. Thông tin ban đầu chỉ có họ tên, ngày tháng năm sinh. Những thông tin còn lại là địa chỉ hiện tại người tìm bố đang ở.
Theo ông Phong thì hiện tại ông và Michel đang làm thủ hợp thức hóa quan hệ bố con ở cả 2 nước. Thời gian 2 tuần Michel ở Việt Nam, tuy có những khó khăn nhất định như thời tiết, ăn uống, ngôn ngữ… nhưng anh hòa đồng với mọi người và thích nghi cuộc sống ở Việt Nam rất nhanh. Anh chàng thích nhất là uống cà phê với mứt dừa, bánh cốm…Vợ chồng ông Phong dự định qua năm tới sẽ thu xếp qua Đức thăm Michel.
Michel tâm sự với bố trước khi chia tay về nước: “Trước kia có mấy cô bạn gái toàn người Châu Á. Lúc nào cưới vợ, sau khi tổ chức bên Đức rất muốn về nhờ bố mẹ tổ chức đám cưới theo phong tục Việt Nam”.
"Cuộc đời tôi có quá nhiều thăng trầm, vượt qua những sóng gió, giờ đây niềm vui, hạnh phúc nhất là có người vợ đảm đang, luôn chia sẻ, động viên những lúc khó khăn nhất, 3 cô con gái đều thành đạt, điều day dứt bấy lâu bây giờ đã mãm nguyện, cha con tôi tìm được nhau, hạnh phúc này không gì diễn đạt hết được. Tôi rất biết ơn những người đã kết nối để cha con tôi gặp được nhau, sự xa cách về địa lý giờ đây như gần lại bỡi bố con tôi luôn hướng về nhau, luôn trăn trở, day dứt khi chưa tìm được nhau", ông Phong hạnh phúc nói.



  Theo Ngọc Hưng (Gia đình & xã hội)


Read more

Sự khác biệt giữa “making love” và “having sex”

11 comments
Trước tiên, tôi khẳng định quan điểm tôn trọng ý kiến của mỗi cá nhân về trinh tiết, họ có quyền giữ hay không giữ trước hôn nhân nếu như họ có những lý do chính đáng cho hành động của mình. Thứ hai, quan hệ trước hôn nhân không phải là vấn đề lớn với tôi, nó càng không phải là tội lỗi; những cô gái quan hệ trước hôn nhân không phải là tội đồ. Vì sao?



Mọi người thường liên hệ trinh tiết với phẩm giá và lòng tự trọng, nếu một cô gái không còn giữ được trinh tiết thì xem như lòng tự trọng cũng mất. Suy luận này không hợp lý. Trinh tiết, nếu theo góc độ mà các anh hay bàn đến là màng trinh, là thứ hữu hình trong khi lòng tự trọng là thứ vô hình, xem ra hai điều này không liên hệ với nhau. Và cho dù có, mất lòng tự trọng trước thì có khả năng cao khiến người đó quan hệ bừa bãi mà mất trinh tiết (từ suy nghĩ dẫn đến hành động); nhưng điều ngược lại, vì một người mất trinh tiết mà suy ra họ mất lòng tự trọng thì không hợp lý chút nào (dù có khả năng đó). Hơn nữa, nếu một cô gái quyết định quan hệ mà không suy nghĩ, điều này không liên quan đến lòng tự trọng mà do thiếu suy nghĩ; mặt khác, nếu cô gái ấy đã suy nghĩ trong một thời gian dài trước khi quan hệ thì việc này là lựa chọn của cô ấy. Tóm lại, hoàn toàn không có mối quan hệ chắc chắn nào giữa trinh tiết và phẩm giá (và cũng chưa nghiên cứu nào chứng minh có mối quan hệ này)

Trinh tiết là một giá trị của người con gái, nhưng chỉ là một trong rất nhiều giá trị khác và càng không phải là thứ quan trọng nhất. Trong một chương trình talk show trên TV có một anh chàng bảo rằng anh rất quan trọng chuyện trinh tiết, rằng anh và bạn gái chỉ mới nắm tay và hôn nhau, rằng một người con gái thì nhất thiết phải giữ cho được trinh tiết thì mới giữ được giá trị truyền thống. Một bạn nữ trong talk show, dù khẳng định mình không phải kiểu người phóng khoáng, đã vặt lại anh rằng anh nghĩ thế nào nếu bạn gái anh không còn trinh trắng. Anh bảo nếu anh biết trước khi cưới thì anh chắc chắn không chọn người ấy làm bạn gái, nếu anh biết sau khi cưới thì chắc có lẽ đến một ngày nào đó sẽ kết thúc mối quan hệ hôn nhân.

Nếu tôi là bạn gái anh thì chắc tôi sẽ buồn lắm, vì anh chỉ yêu trinh tiết của tôi thôi chứ có yêu tôi đâu. Vậy nếu tôi không còn trinh thì không thể yêu, không thể chăm sóc, không thể là một người bạn gái tốt được sao? Một người bạn kể với tôi rằng, có một anh kia sắp lấy vợ, trước ngày cưới có một anh khác chạy lại bảo với anh này rằng: “Vợ sắp cưới của anh từng ngủ với người khác rồi đấy.” Anh này bình thản trả lời: “Chuyện đó không quan trọng vì giờ đây cô ấy yêu tôi, và sau này khi cưới nhau thì tôi chỉ quan tâm cho tương lai phía trước của hai người.” Sẽ có người nghĩ anh này khờ. Tôi thấy anh chính chắn và biết suy nghĩ, không tự dằn vặt bản thân và người mình yêu bằng quá khứ và những điều không quan trọng.

Tôi quan niệm có sự khác biệt giữa “making love” (làm tình) và “having sex” (quan hệ tình dục) dù cho bản chất chỉ là cùng một hành động. “Having sex” thiên về thỏa mãn nhu cầu cơ thể còn “making love” thiên về cảm xúc. Có những người phải có cảm xúc với nhau thì họ mới có thể quan hệ, còn có những người họ quan hệ vì cần giải phóng nhu cầu cơ thể. Nếu người ta liên hệ việc một cô gái quan hệ với một người chỉ để thỏa mãn nhu cầu cơ thể, đương nhiên, họ sẽ đánh giá thấp cô gái ấy. Tôi đồng ý với suy nghĩ này. Vì nếu không kiềm chế được bản thân với người này thì đương nhiên sẽ khó kiềm chế với người khác. Ở trong một mối quan hệ với cô gái như thế thì thật khó mà yên tâm. Nhưng nếu cô gái ấy chỉ làm chuyện ấy với người mình yêu và ý thức được việc mình làm thì hoàn toàn không có gì sai.
Còn một cái đuôi liên quan đến chuyện này đó là tình dục. Ở Việt Nam, tình dục được liệt vào thứ “cấm kỵ”. Tôi nghĩ có hai tuýp người, một là càng tránh xa điều cấm kỵ càng tốt, hai là càng cấm kỵ càng cảm thấy muốn khám phá, một cách bí mật. Cho dù ở tuýp người nào bạn cũng không tiếp cận vấn đề một cách công khai vì sợ bị người khác dị nghị, vì đã bảo là điều cấm kỵ thì quan tâm làm gì, tránh càng xa càng tốt. Điều này khiến các bạn trẻ lẽ ra ở cái tuổi phải biết tình dục là gì và làm cách nào để an toàn thì lại hoàn toàn mù tịt. Tình dục là một nhu cầu của cơ thể, cần phải được học tập và tìm hiểu đầy đủ cũng như học sinh học về cơ thể người để biết rõ hoạt động của từng bộ phận. Ở Phương Tây thì không nói gì nhưng bạn tôi ở Nepal kể rằng anh đã được dạy về tình dục an toàn từ khi học lớp 7!

Hai kết luận cuối cùng của tôi là:

- Suy nghĩ kĩ trước khi bạn quyết định quan hệ với ai đó và chịu trách nhiệm cho hành động của mình (đừng mong chờ đối phương phải chịu trách nhiệm,vì chính bạn đồng ý mà!)

- “Trái tim” lúc nào cũng quan trọng hơn “trái cấm”. Một cô gái mất “trái cấm” rồi thì vẫn còn “trái tim”, mất “trái tim” thì mới là vấn đề lớn. “Trái cấm” thì chỉ ăn một lần nhưng “trái tim” thì dùng cả đời.

Theo Dear.vn


Read more

Câu chuyện chiếc bình - Những điều kỳ diệu của cuộc sống

0 comments
Câu chuyện chiếc bình

Một giáo sư đứng trước lớp triết học của mình, trước mặt là một số đồ vật. Khi lớp học bắt đầu, ông không nói gì nhặt một bình thuỷ tinh lớn và trống rỗng và bắt đầu nhét những quả bóng golf. Sau đó, ông hỏi các sinh viên rằng bình đã đầy đầy. Tất cả đều đồng ý là bình đầy.

Câu chuyện chiếc bình - gmohay


Vị giáo sư sau đó chọn một hộp sỏi và đổ chúng vào bình. Ông lắc bình nhẹ. Các viên sỏi lăn vào các khu vực mở giữa các quả bóng golf. Sau đó, ông hỏi các sinh viên một lần nữa xem bình đã đầy chưa. Họ lại đồng ý.

Vị giáo sư tiếp theo chọn một hộp cát và đổ vào bình. Tất nhiên, cát lấp đầy mọi thứ khác. Ông hỏi một lần nữa nếu bình đã đầy... Các sinh viên trả lời với một sự nhất trí cao độ "có".

Giáo sư sau đó lấy hai lon bia dưới gầm bànvà đổ toàn bộ vào bình, lắp đầy khoảng trống giữa các hạt cát. Cả lớp cười rộ.

"Bây giờ," giáo sư nói khi tiếng cười lắng xuống, "Tôi muốn bạn nhận ra rằng bình này đại diện cho cuộc sống của bạn. Các quả bóng golf là những điều quan trọng - gia đình, con cái, sức khỏe của bạn, bạn bè của bạn và niềm đam mê yêu thích của bạn - và nếu mọi thứ khác đã bị mất và chỉ có họ ở lại, cuộc sống của bạn vẫn sẽ có đầy đủ. Các viên sỏi là những thứ quan trọng khác như công việc của bạn, ngôi nhà của bạn và chiếc xe của bạn... Cát là tất cả mọi thứ khác - những thứ nhỏ nhặt."

"Nếu bạn đặt cát vào bình đầu tiên," ông tiếp tục, "không có chỗ cho các viên sỏi hoặc các quả bóng golf. Cuộc sống cũng vậy.

Nếu bạn dành tất cả thời gian và năng lượng vào những thứ nhỏ, bạn sẽ không bao giờ có chỗ cho những điều quan trọng với bạn.

Hãy chú ý đến những điều quan trọng nhất đối với hạnh phúc của bạn.

Dành nhiều thời gian với con cái. Dành nhiều thời gian với cha mẹ của bạn. Thăm ông bà. Dẫn người bạn đời ra ngoài ăn tối. Sẽ luôn có thời gian để dọn dẹp nhà cửa và cắt cỏ.

Chăm sóc những quả bóng golf đầu tiên - những điều thực sự quan trọng. Thiết lập các ưu tiên của bạn. Phần còn lại chỉ là cát."

Một trong những sinh viên giơ tay lên và hỏi những gì các đại diện bia. Vị giáo sư mỉm cười và nói: "Tôi rất vui vì bạn đã hỏi. Bia chỉ cho bạn thấy rằng cho dù cuộc sống của bạn có bị lấp đầy đến đâu, vẫn luôn có chỗ cho một vài cốc bia với bạn bè."


Read more

Giữa tình yêu và sex, cái nào nên có trước?

0 comments
Không phải tất cả những ai muốn sex với ai đó cũng đều là những người yêu nhau. Vậy giữa tình yêu và sex, cái nào nên có trước?
Có bao nhiêu nghiên cứu để chỉ ra những điểm “G”, dẫu rằng áp dụng lý thuyết sách vở vào thực tế là một điều may rủi. Nhưng dù có toát mồ hôi trên giường với một thân thể không thể chiều theo ý mình, người ta có lẽ vẫn phải công nhận rằng giải mã một trái tim thực ra còn khó hơn nhiều so với tìm kiếm một điểm huyệt “chết người” nào đó.
Giải mã một trái tim, không đơn giản chỉ là “dịch sang trái”, “dịch sang phải”, “lên trên chút nữa”, hay “xuống dưới nữa đi”. Nếu có những chỉ dẫn như thế thì quá hời cho những kẻ đang mù mịt vì yêu. Suy cho cùng, hầu hết người ta đều thú nhận cởi áo thì dễ hơn cởi bỏ những rào cản của trái tim. Nói thế có lẽ sẽ có người dụ: “Chuyện gì dễ thì mình làm trước đi, em ha”. Và bạn, những cô “mèo” vốn dĩ nên kiêu kỳ, liệu có đủ quyền uy mà đáp trả: “Thôi, hãy mặc áo vào và giải mã tim em”.
Tình dục, không phải đôi khi mà rất nhiều khi đi trước tình yêu. Và dĩ nhiên, không phải tất cả những ai muốn sex với ai đó cũng đều là những người yêu nhau. Thực tế phũ phàng vậy đấy. Thế nên hãy chuẩn bị tinh thần gạn đục khơi trong cho mọi mối quan hệ trước khi bạn bị cuốn vào mớ hỗn độn này. Sex là một điều tuyệt diệu, dĩ nhiên. Nhưng nó sẽ tuyệt diệu hơn nhiều nếu như anh ôm em trong tay và em biết được rằng anh cũng đã ôm trọn được cả trái tim em, anh ạ.

Tình yêu và sex nên chọn cái nào trước?

Có lần, tôi đọc được trong một cuốn truyện rằng, đàn ông có ba lời nói dối kinh điển. Một là: “Anh yêu em”, hai là: “Anh không nói dối em”, ba là “Anh không “vào” đâu”.
Tôi không muốn nói đến sex như một sự giằng co cho – nhận. Thời buổi hiện nay, có lẽ đã quá lạc hậu khi ví những người đàn ông như chú sói và các cô gái là cô bé quàng khăn đỏ ngây thơ. Nó hoàn toàn có thể ngược lại ấy chứ. Nhưng đàn ông, nếu muốn, họ luôn có thể chủ động từ chối bất kỳ một lời lôi kéo về sex nào (trừ khi các anh tự nguyện sa lưới, thật đấy), thì phụ nữ lại có vẻ yếu thế và lúng túng hơn khi đưa ra lời từ chối. Bạn hoàn toàn có thể tát thẳng tay vào lời gạ gẫm, nhưng nếu người đàn ông bạn thương mến đang “ốm”, đang “cô đơn”, đang “cần vòng tay của em để dựa vào”, hoặc đơn giản là “nhớ em đến phát điên”, phải làm sao để bảo toàn quan điểm mà không phật ý chàng đây?
Có lần, tôi đọc được trong một cuốn truyện rằng, đàn ông có ba lời nói dối kinh điển. Một là: “Anh yêu em”, hai là: “Anh không nói dối em”, ba là “Anh không “vào” đâu”.
Hai điều đầu tiên xin miễn bàn, còn điều thứ ba, có lẽ tôi phải xin ngả mũ kính phục tác giả đã bằng vài từ đơn giản sâu cay mà tóm lược được hết tinh thần của lời nói dối phổ biến và sống lâu nhất mọi thời đại. Khi khao khát dẫn dụ, đàn ông có xu hướng phản xạ nhanh hơn, lời nói bật ra tương đương tốc độ cơ thể, nhưng độ đáng tin thì lại yếu ớt hơn rất nhiều so với khả năng trỗi dậy mạnh mẽ của một phần bộ phận thân thể nào đó. Bởi vậy, nếu không muốn lửa cháy, đừng dại mà cời than, các cô gái.

Tình yêu và sex nên chọn cái nào trước?

Đàn ông quả thật không nói dối phụ nữ, nhưng có lẽ do đặc trưng của hormone giới tính, ngay khi anh ta nói chỉ muốn ôm bạn, đầu óc có lẽ đã kịp đưa đẩy xa hơn. Nếu không muốn sex, hãy gia tăng độ “giới nghiêm” của mối quan hệ. Nếu bạn cứ nóng bỏng lướt qua trước mắt anh ta, sẵn sàng rộng cửa “chứa chấp” tâm hồn cô đơn của chàng lúc nửa đêm, bạn có lẽ đang đòi hỏi quỷ Satăng phải thanh khiết.
Tôi không mấy tin vào sự trong sáng vô ngần của kiểu tình yêu trong phim Hàn Quốc. Dẫu rằng như thế thì thật là đẹp, ai cũng làm như thế thì thật là đẹp. Nhưng thôi, có lẽ nên dẹp mơ mộng sang bên và hiểu được rằng để giữ sự trong trẻo lâu đến chừng nào bạn muốn, cũng phải toát mồ hôi và thừa bản lĩnh. Chỉ có phụ nữ là nghĩ nhiều thôi, các cô gái ạ.
Với hầu hết đàn ông, dù tình yêu và tình dục là hai yếu tố đi liền nhau nhưng họ lại không quá để điều này phụ thuộc vào điều kia. Phụ nữ không thờ ơ với tình dục, nhưng họ lại đòi hỏi một thứ “cực khoái” của tâm hồn nhiều hơn sự cực khoái về thể xác. Bởi vậy, để một mối quan hệ đi đến giai đoạn thân mật cuối cùng, họ cần trải qua nhiều sự chuẩn bị về tâm lý. Nhẹ thì cần niềm tin, nặng thì cần thề nguyền, hứa hẹn. Không thể có sự dung hòa cho mong muốn của hai giới, nên điều tốt nhất cả hai có thể làm, có lẽ là: Đi chậm lại.
Sex không thể đại diện cho bất kỳ thề nguyện nào trong tình yêu. Nó có thể đánh dấu một bước tiến, nhưng nó cũng không thể đảm bảo rằng sự gần gũi thể xác sẽ kéo sát hơn sự gần gũi tinh thần. Có lẽ, nó là một bước mà đến lúc nào đó, bạn sẽ cần phải tiến đến. Nhưng trước khi làm điều đó, hãy nói "anh ạ, mặc áo vào và giải mã tim em".



 Theo Freely


Read more

Tại sao người lương thiện lại thường xuyên cảm thấy khổ?

0 comments
Tôi đã tìm một người thầy thông thái và đạo hạnh xin chỉ bảo:
-Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên cảm thấy khổ, mà những người ác lại vẫn sống tốt như vậy
Thầy hiền hòa nhìn tôi trả lời:
- Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, điều đó nói lên rằng trong tâm người này có tồn tại một điều ác tương ứng. Nếu một người trong nội tâm không có điều ác nào, như vậy, người này sẽ không có cảm giác thống khổ. Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự. Mà những người con cho rằng là người ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác.
Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự.
Có cảm giác như bị xúc phạm, tôi không phục, liền nói:
-Con sao có thể là người ác được? Gần đây, tâm con rất lương thiện mà!
Thầy trả lời:
-Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con đang tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con.
Tôi nói:
-Nỗi khổ của con thì rất nhiều! Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có “cảm giác thua thiệt” bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này; trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục; một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng; người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái…
Cứ như vậy, lần lượt tôi kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình.
Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất nhân từ đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:
Thu nhập hiện tại của con đã đủ nuôi sống chính con và gia đình. Con còn có cả phòng ốc để ở, căn bản là đã không phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, chỉ là diện tích hơi nhỏ một chút, con hoàn toàn có thể không phải chịu những khổ tâm ấy.
-Nhưng, bởi vì nội tâm con có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này là ác tâm, nếu con có thể vứt bỏ ác tâm ấy, con sẽ không vì những điều đó mà cảm thấy khổ nữa.
Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị cũng là một loại ác tâm. Con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngạo mạn. Tâm ngạo mạn cũng là ác tâm. Cho rằng có văn hóa thì phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si; bởi vì văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có, kiếp trước làm việc thiện mới là nguyên nhân cho sự giàu có của kiếp này. Tâm ngu si cũng là ác tâm!
Người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái, đây là không rộng lượng. Dẫu là người thân của con, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình, tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt phải giống như con? Không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng là ác tâm.
Sư phụ tiếp tục mỉm cười:
- Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con. Nếu con có thể loại trừ những ác tâm đó, những thống khổ kia sẽ tan thành mây khói.”
Con đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên tiền thu nhập và của cải, con hãy nghĩ lại xem, căn bản con sẽ không chết đói và chết cóng; những người giàu có kia, thật ra cũng chỉ là không chết đói và chết cóng. Con đã nhận ra chưa, con có hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống của con mới là quyết định. Nắm chắc từng giây phút của cuộc đời, sống với thái độ lạc quan, hòa ái, cần cù để thay thế lòng tham, tính đố kỵ và ích kỷ; nội tâm của con sẽ dần chuyển hóa, dần thay đổi để thanh thản và bình an hơn.
-Trong xã hội, nhiều người không có văn hóa nhưng lại giàu có, con hãy nên vì họ mà vui vẻ, nên cầu chúc họ càng giàu có hơn, càng có nhiều niềm vui hơn mới đúng. Người khác đạt được, phải vui như người đó chính là con; người khác mất đi, đừng cười trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới được coi là người lương thiện! Còn con, giờ thấy người khác giàu con lại thiếu vui, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị chính là một loại tâm rất không tốt, phải kiên quyết tiêu trừ!”
Con cho rằng, con có chỗ hơn người, tự cho là giỏi. Đây chính là tâm ngạo mạn. Có câu nói rằng: “Ngạo mạn cao sơn, bất sinh đức thủy” (nghĩa là: ngọn núi cao mà ngạo mạn, sẽ không tạo nên loại nước tốt) người khi đã sinh lòng ngạo mạn, thì đối với thiếu sót của bản thân sẽ như có mắt mà không tròng, vì vậy, không thể nhìn thấy bản thân có bao nhiêu ác tâm, sao có thể thay đổi để tốt hơn. Cho nên, người ngạo mạn sẽ tự mình đóng cửa chặn đứng sự tiến bộ của mình. Ngoài ra, người ngạo mạn sẽ thường cảm thấy mất mát, dần dần sẽ chuyển thành tự ti. Một người chỉ có thể nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, luôn bảo trì tâm thái hòa ái từ bi, nội tâm mới có thể cảm thấy tròn đầy và an vui.
-Kiếp trước làm việc thiện mới chính là nguyên nhân cho sự giàu có ở kiếp này, (trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu). Mà người thường không hiểu được nhân quả, trồng dưa lại muốn được đậu, trồng đậu lại muốn được dưa, đây là thể hiện của sự ngu muội. Chỉ có người chăm học Phật Pháp, mới có được trí huệ chân chính, mới thật sự hiểu được nhân quả, quy luật tuần hoàn của vạn vật trong vũ trụ, nội tâm mới có thể minh tỏ thấu triệt. Để từ đó, biết làm thế nào lựa chọn tư tưởng, hành vi và lời nói của mình cho phù hợp. Người như vậy, mới có thể theo ánh sáng hướng đến ánh sáng, từ yên vui hướng đến yên vui.”
-Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên, ung dung tự tại; mặt đất có thể chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi! Một người sống trong thế giới này, không nên tùy tiện xem thường hành vi và lời nói của người khác. Dẫu là người thân, cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy duyên tự tại! Vĩnh viễn dùng tâm lương thiện giúp đỡ người khác, nhưng không nên cưỡng cầu điều gì.
-Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật, người đó sao có thể khổ đây?
Vị thầy khả kính nói xong những điều này, tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt đầy nhân từ và bao dung độ lượng.
Ngồi im lặng hồi lâu…xưa nay tôi vẫn cho mình là một người rất lương thiện, mãi đến lúc này, phải! chỉ đến lúc này, tôi mới biết được trong tôi còn có một con người rất xấu xa, rất độc ác! Bởi vì nội tâm của tôi chứa những điều ác, nên tôi mới cảm thấy nhiều đau khổ đến thế. Nếu nội tâm của tôi không ác, sao tôi có thể khổ chứ ?
Xin cảm tạ thầy, nếu không được người khai thị dạy bảo, con vĩnh viễn sẽ không biết có một người xấu xa như vậy đang tồn tại trong con!

 

SHARE nếu câu chuyện ý nghĩa yes



Read more

[Ký sự 18+] Em đã bỏ nghề làm “nông nghiệp” như thế nào … (Phần 1)

1 comments
Phần 1



Kể cái chuyện này ra bác nào đọc thì đọc đến cuối nha, em hứa là viết ngắn ngọn, súc tích, không lâm li bi đát, không chém gió lan man, viết 1 lèo xong là xong luôn chứ không drop đâu.
Em biết là em cũng lớn tuổi hơn 1 cơ số bạn trẻ f145, nhưng thôi cứ xưng em cho nó trẻ vì em năm nay cũng 25 26 rồi mà vẫn long bông lắm.
Hồi trước, tức là cách đây mấy năm thì em cũng gọi là có tí uy tín ở cái miền mà nhiều thanh niên đêm nào cũng du học ấy, chuyện xe xiếc em cứ xí chỗ là thế nào cũng được inbox. Mà khổ, tính em thì lại chỉ thích tán cho vui thôi chứ không tán để xếp hình. Cái này là em thề em nói thật, vì em sợ sau này người nhà chúng nó vác dao đến tìm em để mà nhà em tuyệt tự thì bố mẹ có tội với tổ tiên chết.
Một ngày đẹp trời, em đang ngồi café sáng ở quán quen trên phố cổ, đọc báo chờ đến giờ … cơm trưa. Lúc ý em chưa có người yêu, phần vì chưa muốn yêu, phần vì chưa gặp được người thích hợp. Theo thói quen, em click chuột vào cái biểu tượng đen đen có hình chữ L ngay dưới thanh trình duyệt. Đập vào mắt em ở mục share-xả là 1 topic có cái tít khá kêu. Em rê chuột vào đọc và nhớ mang máng là ông kỹ sư nông nghiệp đấy muốn nhờ người chăm sóc 1 em rau ruột mà theo như ông ý giới thiệu là khó tiếp cận, có học, chỉ cần tình, không cần tiền, yêu cầu phải sáng sủa 1 tí, ví và xe ngon ngon 1 tí, lại còn phải có ít chất xám trong đầu thì ông ý sẽ hướng dẫn từ a đến z.
Đúng kiểu “tình cảm” mà em thích đây rồi. Em không đặt gạch mà inbox thẳng luôn “có nhà khu ciputra, lx nhập, camry 2.4, đẹp trai tương đối, mới du học về. Mong tin bác”. Nói là du học cho oách chứ thực ra chỉ là em học trường quốc tế, lúc làm luận văn thì sang Úc mấy tháng thôi. Xong rồi em cũng không hồi hộp mong chờ lắm ở cái topic đấy vì cái list rau của em thì vốn nó đã dài lắm rồi, thêm 1 số nữa hay không thì cũng đến thế!
Từ thủa cha sinh mẹ đẻ đến cách đây vái tháng thì em nào có biết yêu là cái gì đâu. Hơn hai chục năm xung quanh lúc nào cũng chỉ toàn là bạn bè, em gái, chị gái, bạn gái (bạn là con gái), và “hàng”, hết. Cũng tại những mối quan hệ của em không tài nào dẫn em đến với ng con gái nào đặc biệt mà dù có thì chúng nó cũng không dám yêu em, hoặc cũng có thể là tại em chứng kiến nhiều cảnh trớ trêu của tình yêu quá nên em hãi.
Gần 1 tuần sau, ông kia inbox lại cho em hẹn online yahoo nói chuyện vì ông ý thực sự muốn có người “tử tế” để gửi gắm cô em kia.
Chào hỏi qua loa xong xuôi, lão ý thấy em có vẻ công tử ngon zai nên bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn. Đến lúc em hỏi về số đo 3 vòng thì lão cho em 1 cái ảnh của “rau”, ảnh chụp ngoài trời nên dĩ nhiên là mặc nguyên quần áo, tuy mặt bị che nhưng dáng khá chuẩn và da rất trắng, tóc dài ngang lưng đúng kiểu em kết luôn.
Em hỏi có ảnh nào khác nữa không thì lão bảo là lão cũng không muốn bêu em ý ra nên chỉ share cho 1 mình em, ảnh nóng lão cũng không có luôn. Em nhiệt tình thì lão chỉ tiếp còn không thì đành coi như không có duyên. Nghĩ là cũng chẳng thiệt gì, mà thực sự là em cũng bắt đầu có hứng thú thật nên lại ngọt nhạt hỏi thông tin.
Những gì lão đấy cung cấp cho em là rau sinh năm 92, học đại học ở 1 trường khá là nổi tiếng về gái đẹp, em rau này nhà khá giả nên không hám tiền, chỉ cần tương xứng với em nó là được, ngoài ra thì mới đầu em nó khá là khó gần, chảnh chọe, muốn lấy lòng em nó thì phải tỏ ra mình là người dí dỏm, khôn lanh không thì em nó sút thẳng cánh luôn từ vòng gửi xe. Mà đặc biệt là em nó biết kha khá những món ăn chơi và cực ghét những thằng ba hoa chích chòe. Kén vãi 
Nghe có vẻ em rau này chất chơi, máu tò mò của em trỗi dậy. Em nhận lời ông ý luôn, coi như một cuộc phiêu lưu và trải nghiệm mới.
Sau đấy ông này cho em thông tin cụ tỉ của em nó. Bao gồm tên thật, ngày tháng năm sinh, số điện thoại, facebook, yahoo, sky, sở thích và những nơi thường đến, quá chi tiết luôn. Chốt lại, lão dặn đi dặn lại là cực khó tiếp cận và làm quen, nhưng qua được bước đấy thì việc còn lại không có gì khó khăn.
Em vào cái facebook của em nó và add 1 cơ số bạn bè của em ý (gọi là em nó mãi cứ thế nào ý, thôi thì em gọi luôn là “Gà” vì đấy là nickname của em nó). Xong xuôi em lấy cái sim điện thoại cũ, nạp thêm tiền rồi bắn thẳng sang số của Gà 500k. Vài phút sau em nhắn tin cho Gà bảo “xin lỗi, mình nạp nhầm tiền, bạn có thể vui lòng bắn trả cho mình không?”
Em chờ đợi 2 phút, rồi 5 phút sau không thấy có tin nhắn trả lời. Em vẫn kiên nhẫn chờ thêm, trong đầu hơi lăn tăn hình như mình hơi mạnh tay quá thì phải.
Gần 30’ sau, vẫn không có hồi âm. Em gọi vào số đấy, giọng con gái ngọt như mía lùi, nghe có vẻ ngái ngủ. Lúc đấy là buổi chiều các bác ạ.
- Alo ?!
- Bạn ơi, mình nạp nhầm tiền vào số của bạn, bạn có thể …
- Hở …uhm, không để ý. Lát trả. Không ai lấy đâu mà sợ.
Rồi em nó tắt máy luôn. Giọng con gái Hà Nội gốc, nghe êm ru luôn, em bắt đầu thích em nó rồi. Đến độ gần tối thì có tin nhắn của Gà. Vẻn vẹn chỉ có số seri thẻ nạp, kèm 1 câu lạnh lùng “ko biết bắn tiền. Khỏi reply.”
Nhận xét đầu tiên của em về em rau này là “được”, đúng là khó tiếp cận thật nhưng rất là hay ho. Em bắt đầu lên kế hoạch để chăn em ý.

Đọc tiếp: Phần 2


Read more

Truyện ngắn: Cứu net em sinh viên "hotgirl"

0 comments
Cứu net em sinh viên "hotgirl"



Sự việc là thế này, hôm ấy tầm 7 giờ tối em đang ngồi máy tính đá fifa với mấy thằng bạn, chơi được xíu thì bị out ra ngoài, bực quá em không chơi nữa nên lang thang trên mạng, vào các trang web kết bạn và cũng có đi du học liên xô xíu. Sorry các thím, dạo này thời tiết nóng nực nên "thằng nhỏ" của em nó thích lộng hành lắm, hễ cứ thấy hình gái là nó sổ mũi, làm "thằng anh" này phải đi du học để kiếm hình cho nó luyện tập.

Đang lang thang thì tự nhiên bất ngờ có một nick lạ pm trò chuyện, hỏi han linh tinh này nọ. Lúc đầu em cứ nghĩ con này là cú có gai, tưởng nó troll nên em không thèm trả lời lại. Sau thì nó mới xin nick yh em rồi mở wc lên cho em xem. Cơ mà đậu má, nó xinh vl các bác à, đập vào mắt em là hình ảnh của một cô bé tóc tém, mặt trái xoan, da trắng môi hồng, nhìn rất yêu. Nhìn nó mới lần đầu mà em kết hẳn, đặc biệt là con này có nhiều nét giống với con bồ cũ của em, nên em cảm thấy nó rất thân thiện và dễ mến.

Sau đây em xin trích một đoạn chát giữa em với nó cho các thím dễ hình dung, đoạn chát này xuất phát từ lúc đầu tiên nó pm em, cho đến khi nó xin nick yh của em:


"Anh ơi, cho em làm quen với" (**** này?)
"Ơ, em là ai, anh có quen em không nhỉ" 
"Dạ, không, tại em đang buồn nên kiếm người nói chuyện thôi ạ" (tính dụ bố à)
"Thế bạn trai em đâu"
"Dạ, em với bạn trai chia tay rồi, giờ em đang bỏ nhà và lang thang ở tiệm nét thôi" (Đậu má, thiệt ko)
"Thế em tên gì, bi nhiêu tuổi, ở đâu"
"Em tên Vy, 19t anh à, em sinh viên, hiện đang trọ ở saigon" (sinh viên hay phò?)
"Thế sao em không về đi, sao lại bỏ nhà đi"
"Sáng giờ em buồn quá, ngồi sáng đến giờ ở quán, thiếu tiền cơm và tiền nét ở quán hơn 100k rồi, mà giờ em còn có 40k nên không về được" (Rồi, tao hiểu)
"Ơ tội nghiệp nhỉ, mà hiện giờ em đang ở đâu"
"Dạ, tiệm nét gần Gò vấp anh à" (chắc sinh viên CN4 rồi, chợ rau saigon)
"À anh cũng gần đó, coi như anh với em có duyên vậy, có gì lát anh chạy qua đó đưa em tiền trả tiệm nét rồi bao em đi ăn luôn, đồng ý không" (Tự gạch vì tội mê gái)
"Hihi, anh hiểu tính em quá, vậy khi nào anh chạy qua chợ GV rồi alo cho em nha, em chỉ đường" (Đờ mờ, sắp có rau để ăn)
"À mà quên, em phải cho anh xem wc của em thì anh mới tin em là con gái và là sinh viên chứ, lỡ như...)
"Dạ được, anh cho em nick yh anh đi, em add rồi mở wc lên, nhưng xem xong đừng chê em xấu nhé hiiii" .. nguồn : VietMon.Com ... (Đang vả gái, xấu đẹp anh cũng chơi tất em à)
"Nick anh là..., mở liền anh xem nhé"

Cuộc trò chuyện kết thúc sau khi nàng mở wc cho em xem được tầm 5 phút, nhìn nàng trong wc thật duyên dáng và đáng yêu, chính điều này đã hôi thút em phải nhanh chân lên cứu nàng, không thôi thằng bỏ mẹ nào nó đến cứu trước thì nhọ.

Nói xong thì em tắt máy, lúc này trong người đã có số điện thoại của em, chỉ chờ tới khi đến chợ Gò vấp rồi gọi nàng ra thôi...Vào toilet em cọ rửa tay chân, kỳ tờ rym, trứng cút xong, xịt nước hoa thơm phức khắp cơ thể, diện thêm cái áo khoác đen trông như hình sự lon ton dắt xe ra khỏi nhà, trước sự bỡ ngỡ của ba mẹ, lúc này là tầm 8h30 phút, trời saigon se se lạnh, trym cỏ trong người cũng như được xoa mát....




Dắt chiếc xe suzuki hayate ra khỏi nhà, bỏ thêm chiếc bóp trong đó có tầm 500k vào trong cốp xe, em vi vu chạy thật chậm để có thời gian suy nghĩ về những điều sắp xảy ra phía trước. Do nhà em cũng gần chợ gò vấp nên đi chừng 10 phút là đã tới. Đến nơi thì em alo nàng ra
"Alo, anh tới rồi nè em"
"Dạ vậy giờ anh chạy tới địa chỉ này nha..., em đang ở đó"
"Ờ 5 phút nữa anh tới, em ra cửa đón anh nhé"

Vừa đến nơi thì em thấy trước cửa tiệm nét có một em thân hình rất bốc lửa đang đợi, quả thật nhìn ngoài đời em còn tươi tắn, xinh xắn hơn cả trong wc.

"Em tên Vy phải không?"
"Dạ, em Vy đây ạ"
Như hiểu được ý của nàng, em mới đưa cho nàng 100k rồi bảo: "em vào trả tiệm nét đi rồi anh chở em đi ăn tối.
"Dạ vâng, em cám ơn anh nha, anh đợi em xíu".

Ngồi đợi ở ngoài tầm 5 phút, lúc này trong người em tự nhiên cảm thấy rất hồi hợp, kiểu như đang đợi người yêu trang điểm để chuẩn bị đi chơi vậy.
Mà công nhận, con này nó không chỉ có nhiều nét tương đồng về ngoại hình với con ghệ cũ của em, mà giọng nói của nó cũng y chang, đúng chất giọng dễ thương của tụi con gái miền Tây.

Đang suy nghĩ bâng quơ thì em nó bước ra ngoài với một nụ cười rạng rỡ, "em trả tiền xong rồi, giờ mình đi ăn nha anh". Nói xong thì nàng nhảy tót lọt lên xe, ngồi sát rạt vào người em, một cảm giác lâng lâng xuật hiện, chảy dài từ sống lưng đi thẳng xuống tận chân, xuyên qua tờ rym.

Tuy gặp nhau không lâu nhưng em có cảm giác cứ như thể đã quen với nàng từ khá lâu, điều này chắc một phần là do em nó quá cởi mở và chịu chơi. Các thím nghĩ sao, mới gặp nhau có xíu mà nó ngồi sau xe còn vòng tay ra ôm người em nữa chứ, em ngạc nhiên kinh khủng, cứ nghĩ là "con này có vẻ râm nhỉ".

"Em với anh đi ăn bánh canh cua ở Quang Trung nhé"
"Dạ anh, anh muốn chở em đi đâu cũng được" (Vãi lọ, con này bạo thế)
"Em có vẻ chịu chơi nhỉ, không biết anh là người xấu à"
"Anh xấu hay không không quan trọng, anh giúp em trả tiền nét, cộng với cách nói chuyện của anh là em biết con người anh rồi"
"Hii, em nói vậy là em nghĩ anh người tốt à, coi chừng hố đó nha"
"Thôi kệ, giờ em cũng đang chán, muốn đi lang thang đâu đó cho vui".

Trên đường đi em với nàng đã trò chuyện rất nhiều, cả 2 đã có kể quá khứ cho nhau nghe. Nghe xong câu chuyện của nàng thì em cảm thấy cuộc sống của nàng cũng khá bất hạnh, gia đình dưới quê không khá giả, giàu có gì lắm. Để có tiền cho nàng đi học, các em của nàng đã phải nghỉ học, dành số tiền đó trả học phí cho nàng.

Lan man một hồi cũng tới quán, cả hai bọn em ăn uống no say, trông nàng lúc ăn thật tội nghiệp và đáng yêu, nàng ăn một mạch hết tô bánh canh, húp sạch nước và mọi thứ trong tô. Em tính kêu cho nàng thêm 1 tô nhưng nàng kêu đủ rồi.

Lúc tính tiền thì hết 100k do có kêu nước ngọt này nọ. Tính đến thời điểm từ lúc gặp nàng đến giờ em đã tiêu hết 200k (cộng với 100k tiền net). Hiện tại trong người em còn 300k.

Bất chợt nàng quay qua bảo em: "em với anh ra bờ hồ ngắm cảnh đi, em muốn tận hưởng gió sông".

"Ok em, hôm nay anh chiều em hết, mặc dù em với anh chả là gì của nhau"

Nói xong em lái xe đèo nàng ra khu Bình quới bên Thanh Đa, khu này nổi tiếng là có những quán cafe ven sông rất đẹp và lãng mạn, đặc biệt là có những phòng nghỉ, khách sạn bình dân dành cho những sinh viên nghèo như em và nàng....




Thời tiết về đêm thật dễ chịu, thoải mái trong lòng, đặc biệt là những vùng đất xung quanh các bờ hồ như khu Bình Quới, Thanh Đa. Đèo người đẹp trên chiếc xe, em cảm thấy như mọi người xung quanh đang nhìn vào 2 chúng em, chắc có lẽ họ Gato với em vì em đang chở một hot girl. Mà em cũng xin thưa thốt với cac thím là đã 2 năm nay em sống một cuộc sống của thằng FA, tự kỷ. Vì thế khi có bất cứ dịp nào được gái rủ đi chơi là em không bao giờ bỏ qua.

Tầm hơn 20 phút thì cuối cùng bọn em cũng tới cầu Kinh, chỗ này đang xây cầu vượt nên đường đông vl, đi xe rất là khó khăn mặc dù là buổi tối. Lúc này do đã hơi gần gũi với nhau rồi nên nàng có vẻ bạo gan hơn, nàng ôm em cứng ngắt các thím à, nhiều khi điều này khiến em làm mất tay lái, suýt tý té xe.

Em chở nàng ra một quán cafe bờ sông ở khu chung cư gì đó, gần ngay trường thanh đa cấp 3, bác nào ở đây thì biết, khu này buổi tối rất lãng mạn, có những quán cafe ghế dài nằm ngay cạnh bờ sông, không một chút ánh đèn, cả không gian chỉ là một màu đen tối tĩnh mịch. Thím nào có ghệ chở ra đi là số một

Vào quán, bọn em chọn cho mình một góc nhỏ ở cuối dãy ghế, nơi ít người qua lại để tiện trò chuyện tâm sự.

"Chỗ này đẹp quá, em mới tới lần đầu" (nàng vừa cười vừa nói với em)
"Ùa chỗ này anh cũng mới biết, thấy không khí trong lành nên mỗi khi buồn anh đều ra đây hóng gió, mà em có sợ tối không, nếu sợ thì anh kiếm quán khác sáng hơn chút". (Giả bộ người tốt)
"Dạ, không sao anh, em cũng đang muốn kiếm chỗ nào yên tĩnh, chỗ này là quá đẹp rồi".

Nói xong thì bọn em kêu nước uống và nằm dựa vào ghế, loại ghế mà có thể ngã người ra sau, ngồi rất thoải mái.
Bất chợt 2 bọn em nhìn nhau, em thủ thỉ với nàng: "Công nhận nhìn trong bóng đêm em cũng đẹp thiệt đó, nói thiệt là lúc đầu anh nhìn em anh cứ tưởng em là con nhỏ bồ cũ của anh, rất giống em à".
"Vậy hả anh, thế tại sao anh với nhỏ đó lại chia tay"
"Chuyện dài dòng lắm em, anh cũng không muốn nhắc lại, nhìn em anh lại thấy buồn vì cứ nghĩ về nhỏ đó".
"Ơ, hoá ra em là người có lỗ rồi, vì đã để anh buồn"
"Hii không có gì, anh chỉ giỡn thôi, chắc anh với em có duyên đấy mà".
"Mà anh nè, anh biết vì sao hồi nãy em pm nói chuyện với anh không?"
"Sao vậy em?"
"À, tại em thấy nick anh thấy ghét quá" (Troll bố à)
"Đùa với anh à, anh mà không lên trả tiền cho em, chắc giờ này em đã đi với thằng khác, rồi không biết thằng đó sẽ làm gì em, em phải cảm ơn anh đấy chứ"
"Ờ, cám ơn anh, được chưa hihi"
"Không có gì, giờ cho anh nắm tay đền bù là được"
"Tay nè, nắm đi"

Đoạn nói chuyện vui vẻ của bọn em kết thúc bằng những màn xoa chân, xoa tay của nhau, lúc này em đã kéo ghế vào ngồi sát rạt bên người nàng để tiện làm việc.

Ngồi cà phê cà pháo đến khoảng 10 giờ tối thì em mới bảo nàng: "Cũng trễ rồi, nhà trọ em ở đâu anh đưa em về" .. nguồn : VietMon.Com ... 

"Hôm nay em không về đâu, em chán về phòng trọ rồi, anh chở em đi đâu đó nữa được không"

"Ơ, con gái mà đi đêm với con trai thì ngta nghĩ thế nào"
"Em không biết đâu, anh không đi với em thì em gọi cho tụi bạn em đi cũng vậy à, nói chung là em chán về phòng".

Cảm thấy tính nàng quá quả quyết và không chịu về nhà, mà em thì lo cho "tính mạng" của nàng nên cũng đồng ý hôm nay sẽ ở bên cạnh nàng suốt đêm.

"Thôi được rồi, hôm nay a sẽ đi chơi với em suốt đêm, nhưng sáng mai em phải về nhà nhé, đồng ý không"

"Hoan hô anh, em cám ơn anh nhiều lắm"

Nói xong bất chợt tự nhiên nàng quay sang dành cho em một nụ hôn ngay má, miệng nàng thì nở nụ cười rất tươi, kiểu như con nít vừa được ba mẹ mua quà về cho.

Tính tiền quả dừa và ly cà phê đen hết 65k, trong người em hiện giờ còn 235k, em cứ lo sợ rằng với số tiền này không biết có sống nỗi qua đêm nay không. Nhưng...




Sau khi ngồi tổng kết lại thì trong túi em còn đúng 235k, nhưng trời xui may rủi thế nào lục trong cốp xe thì lại lòi thêm ra 28k, thế là tổng cộng em có 263k, cũng tạm hài lòng.

Do tiền ít nên muốn để đi chơi với nàng xuyên đêm, em phải mất mấy phút suy nghĩ và bàn phương án. Vừa lái xe em vừa suy nghĩ bâng quơ, nhiều lúc nàng hỏi mà em quên trả lời, lúc lúc thì lại giật mình hỏi "sao em".

Những lần như thế thì nàng lại hỏi em: "anh bị sao vậy, hay anh mệt không muốn đi chơi với em nữa".

Lúc này mình mới thanh minh: "Không phải em, tại gió mát nên mắt anh nó hơi lim dim ngủ".

Bất thình lình thì em cũng nghĩ ra một phương án, đó là trước mắt em sẽ đèo nàng ra chỗ khu công viên gia định ở Gò vấp, cũng gần nhà em, có gì thiếu tiền thì còn có cách về nhà lấy thêm. Đến công viên, em mới té thẳng vào bãi gửi xe rồi nắm tay nàng, hai đứa dắt nhau ra ghế đá công viên ngồi. Mà đậu má, chỗ này gửi xe mắc vl các thím à, hết 10k/xe, nhưng được cái nó giữ xe qua đêm cho mình luôn.

Cả hai dắt tay dìu nhau vào một góc tối ở cuối công viên, chỗ giáp với đường Nguyễn Kiệm. Đặt đích xuống ghế, em mới hỏi nàng: "Em thích chỗ này không", nàng thì tính tình vui vẻ, nhí nhảnh nên cũng tươi cười trả lời "chỗ nào mát mẻ, không khí trong lành là em thích hết anh à".

"Mà anh hỏi thiệt, em đi với anh mà không sợ à, dù sao anh cũng là người dưng nước lã mà".

"Nếu sợ thì em đã không đi với anh và không liều mạng đến vậy hiii" (Nàng vừa nói vừa cười bông đùa)

"Thế anh muốn ôm em, em cho anh ôm không"

"Anh cứ tự nhiên, đêm nay anh là ân nhân của em mà"

"Ồ, em cho phép anh rồi nhé"

Vừa nói xong thì em sát vào người nàng và vòng tay qua ôm eo nàng, lúc này bọn em đang ngồi trên chiếc ghế đá dài, loại không có lưng dựa, cả hai đưa bọn em đang ngồi kiểu như ngồi trên xe honda ấy, nàng ngồi phía trước, em ngồi phía sau ôm nàng. Bộ hạ của em cũng vì thế mà chạm vào cơ thể nàng, một cảm giác "phê phê" lại tiếp tục xuất hiện. Em ngồi đằng sau vuốt tóc nàng, thơm lên từng lọn tóc óng ả thơm phưng phứt mùi trái cây từ nàng. Đôi mắt em cũng hơi lim dim buồn ngủ do trước đó một ngày đã thức khuya nguyên đêm để chơi game.

"Em hát anh nghe đi"

"Thui, thui, em hát dở lắm, mắc công anh chê nữa"

"Không sao, anh muốn nghe giọng em hát, hay dở không quan trọng"

"Dạ, vậy anh đừng chê làm em buồn nhé, e hát anh nghe bài "công chúa bong bóng nhé".

"Hát hay anh thưởng hii"

Ngồi mắt lim dim nghe nàng hát, một giọng hát thật ngọt ngào, dễ thương , khiến con người em trở nên mê mụi, chìm đắm vào bẫy tình lúc nào không hay biết. Cảm xúc chợt về, giây phút này em cứ nghĩ rằng mình đang ôm người yêu cũ, em mới liều mình đưa tay lên phần trên cơ thể nàng, tức là phần (.)(.). Nàng như hiểu ý và muốn đền đáp cho em về vụ cứu nét, nên cứ mặc cho em tác quai tác quái.

Con thú tính trong em lại dâng trào, cộng với việc thời tiết se se lạnh nên em càng bạo hơn, bàn tay em luồn vào bên trong áo nàng, sờ mó khắp nơi. Trong khi đó nàng vẫn đang cất giọng hát líu lo, thi thoảng ngưng lại đôi chỗ do có lẽ bàn tay em sở trúng "điểm huyệt" của nàng.

Càng sờ càng hăng, càng thơm càng thèm, em như không kiểm soát được cơ thể mình nữa, thế là quay đầu nàng lại rồi hôn vào môi nàng, nàng thì như sáo đã vào *****g nên không có một chút phản xạ nào, xung quanh bây giờ rất ít người qua lại, chỉ còn lát đát vài cặp tình nhân đang hú hí với nhau, xa xa có cặp còn đang "liếm lát" của nhau...


Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, đồng hồ điểm là 11h30, lúc này lượng người qua đây cũng vì thế mà giảm đi rõ rệt, đường phố cũng vắng vẻ thưa thớt. 

Sau khi em với nàng hoà quyện vào nhau bằng những nụ hôn nồng cháy kéo dài đến 5 phút, em mới bình tĩnh dò xét xem thái độ của nàng giờ như thế nào, liệu "nàng có muốn đi tới bến với em" hay là chỉ muốn "hôn hít" nhau như thế này". Nhìn nàng với đôi mắt lim dim như đang buồn ngủ, em mới nhẹ nhàng hỏi nàng "em buồn ngủ chưa, có cần anh kiếm chỗ cho em ngủ không".

Nàng thì cười cười rồi đáp trả "em muốn ngồi với anh ở đây thêm một xíu rồi lát nữa anh kiếm chỗ nào cho em qua đêm, chứ giờ em muốn về cũng không được, đêm nay anh phải bên em đó nha, đừng bỏ em ở đây một mình".

Nghe nàng nói xong tự nhiên em cảm thấy thương nàng hơn, cứ như thể nàng là nhỏ người yêu cũ của em vậy.

"Ùa em yên tâm, đêm nay anh sẽ bên em, không đi đâu đâu mà sợ"

"Hihi, anh tốt bụng ghê, tặng anh một nụ hôn".

"Ối zời, cám ơn em, cho anh xin"

Nói xong thì em với nàng lại lao vào hôn nhau thêm một chập, điều này dường như làm tình cảm trong em và nàng cũng tăng lên đáng kể. Được một lát thì nàng nằm dài ra ghế, tựa đầu vào đùi em, và vô tình đầu nàng chạm vào "tờ rym" của em. Mà đờ mờ nó, lúc ấy em chịu hết nỗi rồi các thím ạ, nhưng vẫn còn kiềm chế được đôi chút. Khi nàng nằm xuống đùi em, lợi dụng thời cơ em mới lấy tay trái vuốt tóc nàng, còn tay phải thì em se se nhẹ nơi ráy tai của nàng, khiến nàng phê phê nên cũng nhắm mắt lim dim giả vờ ngủ.


Trông nàng ngủ đáng yêu lắm các thím à, hôm đó nàng mặc một chiếc quần zin ngắn, dạng như quần đùi, áo thì áo trắng sinh viên, nhìn giản dị nhưng không kém phần "dâm tặc". Do nàng mặc quần ngắn nên đã để lộ đôi chân thon dài với làn da trắng mịn, quyện với chiếc áo trắng mỏng tanh mùi nước tắm sữa dê như muốn "giết người", đặc biệt là những thằng FA lâu ngày như em.

Nàng nằm lim dim nhắm mắt được 10 phút thì bất thình lình mở mắt thức dậy, mắt nhìn trừng trừng vào em rồi nhí nhảnh nói:
"nãy giờ anh nhìn trộm em phải hông"

"Ờ em đẹp quá nên anh nhìn xíu không được à, mà em buồn ngủ chưa, anh kiếm chỗ cho em ngủ"

"Dạ em cũng buồn ngủ rồi, giờ anh kiếm nhà trọ nào gần đây đi"

"Ùa vậy đi, em ra cổng chờ anh, anh đi lấy xe"

"Dạ"

Thế là 2 bọn em lấy xe xong, kiểm tra lại tiền thì còn đúng 253k, do trước đó em có trả tiền xe 10k.


Khu GV này cũng thuộc dạng địa bàn của em nên em biết nhiều phòng trọ, nhà nghỉ giá cũng rẻ, tầm 150k một đêm cho phòng đơn, nhưng chỉ có thể ở tới 7 giờ sáng là phải trả lại phòng.

Đèo nàng trên xe, té qua đường Phổ Quang gần đó rồi e tấp vào một khách sạn trông rất bình dân. Khách sạn này trước đó 2,3 năm em cũng có tới lui với con ghệ cũ nên cũng có cái gọi là hơi quen quen với chủ quán, hi vọng vào đó nó tính giá rẻ cho mình.

Làm thủ tục nhận phòng khách sạn và thống nhất là 150k/phòng, ở tới 8h sáng, cộng với 2 chai nước suối miễn phí, áo mưa thì có sẵn trên ngăn giường.Đèo nhau lên phòng, cả hai bọn em như còn hơi ngại ngùng và chưa dám làm liều, nàng mới quay sang thủ thỉ: "em đi tắm cái nha, anh mở tivi xem đi"

"Ok em, em cứ tắm đi, anh ra ngoài hút thuốc xíu đã, để anh mở máy lạnh lên sẵn".

Người thì đi tắm, kẻ thì đi hút thuốc, lúc này trời đã quá khuya, đồng hồ điểm gần 1h, các phòng bên cạnh vì thế cũng trở nên im ắng đáng sợ, tuy nhiên, vẫn có một vài phòng còn vang vọng tiếng la "hư hử" từ các cặp đôi đang "ăn đêm".

Làm điếu thuốc xong thì em trở lại phòng, mở tivi lên xem một lúc thì nàng cũng từ toilet bước ra. Vẫn chiếc quần đùi zin cũ, nhưng đổi lại, chiếc áo nàng giờ đã được thay thế bằng chiếc khăn tắm màu trắng, được buộc quanh người trông thật quyến rũ. 

"Anh vào tắm đi cho mát"

"Ùa, em đợi anh xíu nhé, mà nếu em buồn ngủ thì cứ ngủ trước đi, có gì lát anh ngủ dưới đất cũng được".



Đối với em, việc tắm đêm dường như là một việc quá đỗi bình thường, tuy nhiên, hôm nay thì lại khác, và tại sao lại khác?
Thứ nhất: "đây là lần tắm khuya nhất" của em, gần 1h30 sáng, lạng quạng trúng gió thì bm, thứ hai: "có một hotgirl đang ở ngoài chờ đợi em". Nghĩ đến vậy thôi mà tự nhiên tâm hồn em bỗng trở nên phơi phới lạ thường, có cảm giác như đây là đêm đầu tiên động phòng của một đôi tân lang tân nương, mà chú rễ lại chính là em. 

Nhiều suy nghĩ trong em cứ xuất hiện liên tục, nào là "không biết tắm xong nàng còn thức hay ngủ", rồi "mình sẽ làm gì nàng sau đó", "không biết nàng có dâng hiến cho mình không"...hàng loạt câu hỏi cứ ẩn hiện trong đầu em, nghĩ đến thế em cứ vui vui sao ấy. Từng giọt nước gội lên người, lạnh buốt tận xương tủy, tưởng như sẽ làm "thằng nhỏ" của em teo đi, nhưng không, trái lại nó còn "hùng hổ" hơn, đến mức như không còn căng cứng lên được nữa.

Lúc này đây, âm thanh tivi bên ngòai cứ vọng vào trong, tiếng con gái nước ngoài trong tivi nghe dễ thương làm sao, em cứ nghe nó một cách chăm chú và mường tượt người đang hát là nàng, với cái miệng bé bé xinh xinh mà khi nãy em đã hôn lấy hôn để lên đó. Mất gần 10 phút tắm rửa, ị đái thì em cũng quấn cái khăn tắm quanh mông rồi lếch ra ngòai, người thì cới trần, để lộ một hình săm nho nhỏ hình kẽm gai quanh vòng tay. À xin thưa với các thím, cái hình săm này là một kỷ niệm thời trẻ trâu của em và bọn bạn, giờ thì em hết trẻ trâu rồi, chỉ thích gái gú thôi, cơ mà giờ muốn xóa cái hình đi cũng ko được, buồn vl.


Bước khỏi phòng tắm thì em thấy nàng đang đắp một cái chăn kín người và mắt thì đang hướng về tivi, đờ mờ gái đang xem chương trình kpop, hèn gì nãy em nghe thấy tiếng mấy con ca sĩ nữ Hàn, kích thích sinh lý vãi lọ.

"Ơ, em chưa ngủ à, em cũng thích xem Kpop à"

"Dạ, em fan Kpop mà anh" (Đậu má, em ghét Kpop)

"Anh cũng thích Kpop, cho anh lên giường xem chung với em nhé" (e giả bộ thích để thực hiện âm mưu đen tối)

"Dạ, anh cứ tự nhiên, anh trả tiền phòng thì trong đây anh làm chủ nhà mà, anh có quyền, em chỉ là khách thôi hiii" (nàng vừa nói vừa cười hê hả, trông bố láo dễ sợ)


"Vậy đừng có hối hận nhé he he" (Chết với bố)

Nói xong thì em bắn tót lên giường, lúc này đèn phòng em chỉ chừa lại một cái đèn ngủ, tránh để đôi bên cảm thấy mắc cỡ. Mà dm nó các thím à, cái khách sạn này nó chỉ để có một cái chăn cỡ lớn à, em cứ tưởng phải để 2 cái chứ, cơ mà nhờ vậy em mới có cơ hội trà trộn vào "khu rừng amazon bí hiểm".

Ngồi sát vào người nàng em mới thủ thỉ bên tai: "anh lạnh quá, cho anh đắp chăn chung nhé", chưa kịp chờ xem nàng đồng ý hay không thì em lật cái chăn nàng đang đắp rồi chui vào đó, cứ như thể chuột chui vào hang, ấm áp dễ sợ.


Sự việc sau đó diễn ra không như em nghĩ lúc ban đầu, em cứ tưởng nàng vẫn còn mặc cái quần zin ngắn và cái khăn tắm đeo quanh ngực chứ, nhưng không, do có va chạm xác thịt với nhau nên em mới biết là trong chăn, nàng đang trần truồng gần như nhộng, chỉ còn chừa lại quần lót và áo lót. Em thấy vậy cũng bắt chước theo, thế là cởi luôn cái khăn tắm quấn quanh mông, và cũng chỉ còn chừa lại cái quần chip chắc như nịch, cứ như thể là đang giam cầm "thằng bé" như một thằng tù.

Va chạm vậy bị kích động lắm chứ nhưng không vì thế mà em liều mạng, em cứ nghĩ "chơi trò vờn chuốt' với nàng có lẽ tốt hơn, sợ làm gấp quá bị nàng cho ăn cái tát thì nhục mặt thanh niên tiêu biểu 2013 của vnmon

"Em không tính ngủ à, trễ rồi đó" (Trò chuyện đánh trống lãng, chứ bên trong chăn, tay chân em đang làm việc cực lực lắm ạ)
"Coi hết Kpop em mới ngủ, anh buồn ngủ chưa"
"Ùa anh cũng chờ em ngủ thì anh mới ngủ, lát có gì anh xuống đất ngủ, em cứ ngủ trên giuờng"

"Gì mà khổ vậy anh, anh cứ ngủ trên đây với em, em có ăn thịt anh đâu mà sợ" (Ờ)
"Anh mà sợ em ăn thịt à, anh sợ anh chịu hết nỗi anh ăn thit em trước thì có"

"Hihi, anh dám" (Vừa nói nàng vừa quay sang kênh mặt vào em, kiểu như nhõng nhẻo)

Nắm bắt cơ hội, em mới hôn vào cái miệng đang vênh váo của nàng, rồi 2 đứa lại rơi vào màn hôn hít nhau, nhạc nhẽo cứ phát kệ cmm, tay chân cũng không vì thế mà quên nhiệm vụ. Lúc này trời đã tờ mờ sáng, gần 2h30, tiếng máy lạnh kêu từng nhịp như kích thích vào con thú cuồng dâm đang trong người em. Các thím cứ ở trường hợp em sẽ rõ, mặt ngu lên vì tình.

Hôn hít nhau tầm 10p thì xong, không còn gì để có thể ngăn cản em được nữa, em mới liều mình chui rúc nguyên người vào trong chăn, nơi mà cơ thể của một hót girl đang lồ lộ trước mắt, làn da trắng nõn nã, đôi chân dài thon thả, từng đường cong cơ thể, vòng 1, 2, 3 cứ như chuẩn người mẫu. .. nguồn : VnMon.Com ... Và em đang hì hụt hôn hít bên trong thì bất ngờ điện thoại của nàng vang lên, nàng nhanh tay bắt điện thọai nghe, em cũng biết điều nên chui ra chăn rồi dừng lai hỏi "ai vậy"

"Dạ thằng em của em, ko biết nó gọi có chuyện gì"
"Ùa em cứ nghe đi xem sao"

"Alo, chi Vy hả, em Huy nè"
"Có chuyện gì mà em gọi chị khuya vậy"
"Ông ngoại mới nhập viện, ba mẹ nhắn chị về gấp nhé, sợ không kịp, sức khỏe ông yếu lắm".
"Ùa Chị về liền"
Nghe điện thọai xong tự nhiên nàng bỗng òa lên khóc rồi thủ thỉ trông rất tội nghiệp "ông ngọai em bệnh rồi, giờ anh chở em ra bến xe, đón xe gấp về Long An đươc không, em sợ về trễ sẽ hối hận và có lỗi với ông lắm".

"Ùa em thay đồ đi"

Lúc sau đó thì em với nàng thanh toán tiền và lấy xe phắn ra khỏi khách sạn.
Em chạy thẳng một mach về nhà mình ở gần đó. Mục đích là vô lấy thêm 500k tiền em để dành trong tù ra để đưa cho nàng làm lộ phí về quê, bởi em biết giờ trong người nàng đã hết sạch tiền rồi.

Chở nàng ra bến xe miền tây, em với nàng ngồi đợi đến hơn 3h30 thì cuối cùng cũng có xe về Long An, giây phút chia xa cũng đã đến. Bọn em tuy chưa gặp nhau lâu nhưng nước mắt ngắn, nước mắt dài cứ vậy mà tuôn trào, nhìn nàng rất đáng thương và em cảm thấy như mình đã cảm mến nàng từ lúc nào không hay. Chia tay nhau trong nước mắt, nàng bảo rằng khi nào ông nàng khỏe lại nàng sẽ lên đây gặp em, và kể từ ngày đó đến nay, hằng đêm em vẫn trông ngóng tin nhắn của nàng, nhưng tất cả chỉ là một "sự im lắng đến đáng sợ".

Vậy đó, câu chuyện của em đã kết thúc trong nước mắt, qua câu chuyên này em cũng xin nhắn nhủ đến mấy thím là, nhièu khi mấy em cứu nét không phải em nào cũng xấu, có nhiều em vì buồn chán gia đình nên mới đâm ra hư hỏng, nhưng bản chất mấy em sẽ tốt hơn nếu đàn ông chúng ta tốt với mấy ẻm. 


Read more